Hồng đi tới đi lui ngắm nghía bộ đồ đắc tiền treo trong tủ kính. Cô gái
đưa mắt chăm chú nhìn bộ đồ sang trọng mang nhãn hiệu nổi tiếng một cách
thèm thuồng, rồi nó nhìn lại cái bóng nó phải chiếu trong tấm gương.
Hồng lẩn thẩn nghĩ ngợi. Cái dáng ốm ốm cao cao giống như người mẫu của
nó mà đước khoác bộ đồ kia lên người thì đến tượng đá chắc cũng phải
nứng cặc đừng nói chi ba cái bọn đàn ông tầm thường, hèn mọn nhan nhãn
chung quanh.
Hồng biết là nó không thể nào mua nổi bộ đồ đó nhưng bỏ đi thì nó không
đành. Bộ đồ sang trọng khêu gợi kia để giá trên 1000 đô la thì nó lấy tư
cách gì mà rớ tới nổi.
Con Hồng nuốt nước miếng như đè xuống sự ham muốn đang dâng lên trong
lòng, miễn cưỡng lê bước chân nặng nề ra đón xe bus, trở về với căn
phòng nhỏ hẹp của nó.
Đến cuối năm nay thì Hồng mới được 20 tuổi. Cái tuổi thật đẹp của đời
người con gái. Nhưng đó là đối với ai kìa. Chứ riêng Hồng thì từ bé đến
giờ nó chưa thấy cuộc đời là tươi đẹp.
Hồng lớn lên ở vùng bờ biển của miền Nam Việt Nam, một vùng giàu có hải
sản, quanh năm lúc nào cá tôm cũng thừa mứa cho người dân.
Có lẽ nhờ vậy mà Hồng có được cái nước da đỏ au như tượng trưng cho sự
khoẻ mạnh rắn chắc, cùng một thân hình cao ráo, nay đà của người con gái
lớn lên ở vùng bờ bể.
Cha mẹ Hồng có tất cả tám đứa con. Trong đó Hồng là lớn nhất. Vì lẽ đó,
từ lúc bé, Hồng đã theo cha mẹ đi biển, giăng câu, kéo lưới để nuôi đàn
em nhỏ.
Sau năm 1975, phong trào vượt biển ra nước ngoài ào ạt. Dân nhà giàu ở
thành phố đổ xô về vùng biển, mong móc nối đường day để ra đi. Cha mẹ
Hồng chụp ngay vào cơ hội đó, cũng đưa đón, chứa người, móc nối. Nhờ vậy
mà chỉ trong một thời gian ngắn, ông bà đã chôn dấu trên 50 cây vàng.
Đó là chưa kể ông đã sắm được một chiếc ghe biển khá tốt với ý định đưa
cả gia đình ra đi.
Trong thời gian chờ đợi để kiếm khách, ngày ngày Hồng theo cha mẹ để
đánh cá dọc theo mé biển. Đêm đến một mình nó ở lại ngủ giữ ghe để ba má
về nhà lo cho đàn em.
Vào một đêm tối trời, Hồng đang nằm mơ màng thì nó nghe một tiếng động
mạnh trước mũi ghe. Hồng giựt mình, ngồi dậy nghe ngóng thì nó nghe thêm
một tiếng nữa cũng y như vậy. Giống như có ai nhảy qua ghe của nó. Con
Hồng hỏi lớn:
- Ái đó?
Cái bóng đen vừa nhảy xuống trả lời:
- Tao nè Hồng.
Hồng thắc mắc. Giọng của ai lạ hoắc mà lại xưng là "Tao nè Hồng". Nó nạt
lớn:
- Tao là ai?
Cái bóng đen không trả lời mà lại phóng đến dùng tay bịt chặt lấy miệng
con Hồng, đồng thời kề cái lưỡi dao nhọn sáng hoắc vào cổ nó.
Con Hồng còn chưa kịp biết chuyện gì đang xảy đến thì cái bóng đen thứ
nhì đã tiến đến bean cạnh, nói nhỏ vừa đủ cho con Hồng nghe:
- Biết điều thì sống. Mà chống cự là tụi tao đâm chết tươi.
Con Hồng vùng vẫy quyết liệt. Năm đó tuy mới có 18 tuổi, nhưng chưa chắc
gì một thằng con trai có thể khống chế nó được.
Hai Bóng đen thấy con Hồng làm dữ, tụi nó cũng hơi hoảng. Hai đứa bèn
xúm vô đè cứng con Hồng trói tay, trói chân, bịt mắt, bịt miệng nó lại
rồi quăng xuống hầm ghe.
Con Hồng nằm một mình dưới hầm ghe tối thui, chẳng còn biết cái gì nữa.
Nó chỉ nghe tiếng máy ghe nổ dòn dã một hồi rồi chiếc ghe từ từ di
chuyển.
Khoảng một tiếng đồng hồ sau, máy ghe nổ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Con Hồng
nghe rõ tiếng ba bốn người nói chuyện rầm rì. Hình như là tụi nó đang
chuyển dầu hay thực phẩm, nước uống gì đó xuống ghe.
Chiếc ghe lại nổ máy ra đi. Hồng nghe tiếng sóng dập vào mạn thuyền rõ
mồn một. Trưa ngày hôm sau, Hồng mới được chúng cho nó tháo day trói ra,
cho ăn uống sau khi dằn mặt:
- Tụi tao chỉ cướp ghe để vượt biên thôi. Khôn hồn thì tụi tao cho đi
theo qua Mỹ, mà lạng quạng là tụi tao quăng xuống biển.
Con Hồng ngồi co ro nhai mấy cái bánh chuối chưng chúng đưa, vừa đưa mắt
nhận xét. Cả bọn chúng nó có tất cả là 5 thằng đàn ông lực lưỡng. Hồng
nhận mặt được hai thằng. Hình như chúng cũng là dân đánh cá ở làng bên
mà thỉnh thoảng Hồng cũng có gặp mặt.
Chạng vạng chiều hôm đó, cả bọn lộ vẻ mừng rỡ ra mặt vì hình như ghe đã
ra đến hải phận quốc tế. Chúng xách can rượu trắng bằng nylon trong chỗ
hầm máy ra, chuyền nhau kê miệng uống một cách vui vẻ.
Đang nhậu nhẹt bỗng một thằng quay lại nhìn con Hồng. Xong cúi đầu nói
nhỏ gì đó với đám kia. Rồi cả bọn cùng cười ồ lên hưởng ứng. Chúng quay
hết lại nhìn con Hồng có vẻ thích thú lắm.
Con Hồng linh tính sắp có một tai nạn nào đến nhưng nó chưa rõ là chuyện
gì. Nó thầm cầu Trời khấn Phật van vái đủ điều. Chúng nó muốn làm gì
thì làm, miễn sao để cho nó sống là được.
Trong lòng con Hồng chỉ sợ là giữa trời nước mênh mông, chúng nó xô
xuống biển thì có ai hay biết để mà cứu nó. Bất giác con Hồng khóc tức
tưởi.
Đang nhậu ngon trớn, nghe con Hồng khóc, đám đàn ông quay lại. Một thằng
nạt nó:
- Con nhỏ kia, muốn khóc thì xuống dưới hầm mà khóc. Tao quăng mày xuống
biển bây giờ.
Hồng sợ xanh mặt. Nó líu ríu bước xuống mấy bực thang mà lòng ngổn ngang
trăm mối.
Chiếc ghe vẫn lướt sóng một cách êm ả. Trời đã tối lắm rồi nhưng con
Hồng vẫn không sao chợp mắt được. Bỗng nghe có người từ trên đi xuống.
Con Hồng đánh lô tô trong bụng. Nó chưa đoán được chuyện gì sẽ xảy ra
thì một cái bóng đen đã đi đến bên nó.
Hồng nghe rõ mùi rượu nồng nực phả vào mặt nó. Rồi một giọng đàn ông cất
lên:
- Nằm đây một mình buồn lắm hả? Để anh nằm với em cho vui.
Hồng nằm im re, không dám cục cựa. Gã đàn ông ôm choàng lấy người nó,
đồng thời cái miệng nồng nực rượu của gã gắn chặt lên môi nó.
Hồng vừa ngộp thở vừa sợ. Nó vừa quay đầu để né tránh thì "bốp" một cái.
Gã đàn ông đã taut con Hồng một cái nổ đom đóm mắt.
- Đụ mẹ ... khi dễ tao hả?
Hồng vừa đau vừa sợ. Nó không dám trả lời chỉ lắc đầu nhè nhẹ.
Gã đàn ông cười khằng khặc. Rỗi gã nói tiếp:
- Hỏng khi dễ thì .... để yên cho tao....
Vừa nói hắn vừa đưa bàn tay kéo lưới của hắn kéo tuột hàng nút bóp trên
áo con Hồng.
Trong cái ánh sáng lờ mờ của ngọn neon bão treo lung lẳng trong ghe, con
Hồng thấy gã đàn ông đã cởi truồng tự lúc nào rồi.
Sau khi cởi áo duy nhất của con Hồng quăng vào một góc, gã tuột luôn cái
quần của nó một cách thô bạo rồi nhào lên vừa bóp vú nó, vừa hẩy con
cặc cứng ngắc của gã vào chỗ lồn con Hồng chớ chưa chịu chơi liền.
Hồng là gái còn trinh, gặp hoàn cảnh này làm sao không sợ. Nhưng chống
cự thì như nắm chắc cái chết hết 90 phần trăm. Hồng đành nhắm mắt xuôi
tay.
Gã đàn ông cầm con cặc kéo rà rà từ trên rún con Hồng dài xuống tới lỗ
đít nó rồi lại kéo lên. Cứ kéo vòng vòng như vậy, lâu lâu mới ấn ấn đầu
cặc giữa hai mép lồn một cái.
Tuy trong cơn lo sợ hãi hùng, nhưng sau một lúc lâu bị đầu cặc mềm mềm,
ấm ấm của gã đụng vào những chỗ nhạy cảm nhất. Con Hồng cũng không ngăn
được một cảm giác khoái lạc. Dâm thuỷ từ trong người nó bắt đầu âm ỉ rứa
ra ngoài mép lồn.
Thấy đùa giỡn bấy nhiêu đó cũng đã đủ, gã đàn ông banh rộng hai chân con
Hồng thêm ra. Rồi hắn cầm con cặc kê vào giữa hai mép lồn đỏ hồng ấn
vô.
Con Hồng cảm thấy đau rát xen lẫn với một cảm giác đê mê lạ lùng khi đầu
cặc của gã vừa lọt được vào trong âm đạo của nó.
Gã đàn ông muốn nút hết chiều dài con cặc của hắn vào sâu trong lồn
Hồng. Nhưng âm đạo Hồng quá nhỏ, trong khi con cặc của hắn thì lại quá
bự. Hắn càng cố đút sâu vô thì Hồng càng rên la một cách đau đớn.
Gã đàn ông rút cặc ra, hắn nhổ một búng nước miếng vô tay rồi thoa ướt
nhẹp con cặc xong hắn nut vô trở lại.
Lần này thì con cặc vào tương đối dễ dàng hơn. Con Hồng cảm thấy đỡ đau
hơn lúc nãy nên nằm im. Gã đàn ông thấy nó nhổng đít lên cào và rên "ứ"
lên một tiếng khi con cặc của gã nhập sâu vô lồn Hồng. Gã đàn ông cứ nắc
mặc cho Hồng khóc la dẫy dụa. Liên tiếp sáu ngày trên biển, con Hồng bị
năm gã đàn ông thay phiên nhau chơi nó. Cũng may là đang lênh đênh trên
biển, sống gió bão bùng, lại không đủ lương thực, nước uống. Vậy mà
trung bình mỗi ngày, một người cũng phải chơi nó một cái mới chịu.
Tính ra, sau 6 ngày, con Hồng bị chơi tổng cộng 30 cái tất cả.
Trời bất dung gian. Sau 6 ngày lênh đênh trên biển, chiếc ghe vượt biên
được một chiếc tàu dầu vớt. Khi đưa sáu người lên tàu. Thuỷ thủ trên tàu
nhìn thấy con Hồng rũ rượi, mặt mày như cái xác chết, họ đem Hồng vào
cho bác sĩ khám.
Chẳng biết bác sĩ trên tàu khám thấy cái gì, mà chiều hôm đó khi tàu dầu
cập bean, năm gã đàn ông trên ghe được cảnh sát đem xe đến chở đi. Còn
Hồng thì được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Sauk hi bình phục Hồng được đưa về trại tị nạn chờ ngày đi định cư . Nó
không hề gặp lại một người nào trong chuyến đi định mệnh đó nữa. Nó cũng
chẳng biết tin gì về họ. Vậy mà cả trại tị nạn ai cũng biết chuyện con
Hồng bị bề hội đồng trên ghe.
Suốt thời gian ở trại học Anh văn chờ ngày đi định cư, con Hồng bị mặc
cảm. Nó chỉ ra ngoài khi nào cần thiết mà thôi. Vì cứ mỗi lần nó bước
ra, thì mọi người lại xầm xì, chỉ chỏ, nói những điều không đẹp về nó:
- Con nhỏ đó ... Bị cả chục thằng hiếp dâm.
Có người còn độc miệng hơn, phê bình:
- Nhìn cái mặt nó... dâm quá mà. Hỏng bị hiếp sao được.
Có người còn đùa giỡn:
- Cái tướng của nó, trăm thằng cũng chẳng ăn thua gì chứ đừng nói năm,
mười thằng.
Hồng nghĩ mình chẳng có ăn học như người ta, mồm miệng không bằng ai nên
nó rán nhẫn nhục, chờ ngày thoát khỏi cái trại nhiều chuyện này. Sau
mười mấy tháng ở trại, Hồng được về New York theo đơn bảo trợ của một
người đàn ông Việt Nam xin nhận Hồng làm em nuôi.
Bao nhiêu hy vọng háo hức của Hồng khi đặt chân xuống phi trường Mỹ
không cánh mà bay cái rẹt mất tiêu.
Người đàn ông bảo lãnh Hồng là một gã đàn ông xấu xí nhứt trong số những
gã đàn ông trên đời này. Bây giờ thì Hồng mới hiểu, có lẽ vì vậy hắn
mới phải tìm người từ bên đảo để được lo lắng cho họ chớ người đang sống
bên Mỹ này thì thà nhịn đói chứ chẳng mấy ai chịu cho hắn lo lắng.
Trên đường đưa Hồng về nhà, hắn tự động vạch một chương trình để lo cho
Hồng. Hắn nói huyên thuyên:
- Em cứ nghĩ một hai ngày cho khoẻ trước đi. Rồi anh sẽ đưa em đi làm
thủ tục xin thẻ xanh, số xã hội. Rồi anh sẽ ráng làm cho em ăn học, mai
mốt ra trường bác sĩ, nha sĩ sung sướng cuộc đời.
Lúc đầu hắn nói ít, Hồng còn lắng tai nghe. Hắn được thể cứ nói tới, nói
mãi, riết rồi Hồng cũng chẳng biết hắn nói cái gì nữa. Nàng nhìn ra hai
bên đường ngắm xe Mỹ như thế nào.
Ngày đầu tiên Hồng ở đất Mỹ quả thực là một ngày sung sướng nhất đời
nàng. Hồng tận dụng hết những tiện nghi mà lần đầu tiên nàng thấy. Hồng
tắm ngâm mình trong nước ấm thoải mái. Dùng những loại xà bông mà nàng
chỉ nghe nói chứ chưa bao giờ trông thấy, được mặc những bộ đồ từ sở xã
hội gởi cho nhưng đối với Hồng là hạnh phúc lắm rồi.
Trọn ngày hôm đó, lúc nào Ri, tên gã đàn ông, cũng hầu hạ, chờ đợi nàng
ra lệnh để hắn phục vụ. Hắn lo cho Hồng còn hơn người chồng lo cho cô vợ
mới cưới. Hắn nói thiếu điều cái miệng không kịp kéo da non.
- Hồng cần bất cứ cái gì, cứ nói anh một tiếng, đừng có ngại.
Hồng khiêm tốn trả lời hắn:
- Được như vầy là em sung sướng lắm rồi, chẳng cần gì nữa đâu. Anh Ri
đừng có lo.
- Nhưng mà anh thấy ... em mới qua có vẻ hơi xanh. Có lẽ bên trại không
đủ dinh dưỡng ...
- Tại anh tưởng vậy chứ em đầy đủ lắm.
- Anh thấy em hơi ốm.
- Tại em cao nên thấy vậy chớ hổng có ốm đâu.
- Em muốn ăn gì, cứ nói anh sẽ phone kêu họ mang tới.
- Không, em không thèm cái gì hết, có đói thì em sẽ nấu cơm ăn. Ở nhà có
gạo sẵn mà.
Mặc cho Hồng từ chối, Ri cứ đeo cứng bên nàng mời mọc đủ chuyện.
- Hay là chiều nay anh đưa em đi shopping cho em tha hồ lựa quần áo.
- Em đủ mặc rồi cần gì phải đi mua thêm.
- Mai mốt tới mùa đông, lạnh lắm. Em phải đi mua đồ ấm mới chịu nổi.
- Chừng nào lạnh hẳn hay. Bây giờ chưa cần.
Thấy Hồng cứ từ chối những ân huệ của hắn, Ri đổi đề tài. Hắn hỏi nàng:
- Em tính đi học ngành nào. Ở đây dễ lắm cứ chịu khó khọc là ra trường
kỹ sư, bác sĩ hà.
Hồng thật thà hỏi lại:
- Vậy sao anh hổng học, đi bán hot dog làm chi cho cực.
Ri sượng mặt, hắn ấp úng:
- Tại đâu có ai lo cho anh ăn học đâu. Anh phải đi làm để sống, thời
gian đâu mà đi học.
Thật ra thì Ri vốn là dân chân lấm tay bùn ở quê nhà. Sau năm 1975, hắn
chuyển qua nghề đưa rước người vượt biên. Trong một chuyến đưa người ra
tàu lớn, công an biên phòng hay được, bố trí rượt bắt. Kẹt quá Ri leo
lên tàu lớn đi luôn.
Sang Mỹ , hắn ráng làm ăn, dành dụm vừa đủ tiền là mua ngay một chiếc xe
hot dog, suốt ngày bán cho du khách, hoặc ở các công xưởng trong giờ ăn
trưa. Nhờ vậy mà Ri cũng rủng rỉnh có tiền bỏ nhà băng như ai.
Ở đời, hễ no cơm rồi thì muốn ấm cật. Ri cũng muốn tìm một người đàn bà
về bầu bạn. Nhưng khổ miệng qua xách, lại đen đúa xấu xí. Tìm mãi đến
nỗi sắp đeo kính lão tới nơi mà cũng chẳng có ma nào thèm chịu về ở với
hắn.
Thời may có người mách nước cho Ri. Hắn tức tốc chạy lên mấy hội thiện
nguyện dò danh sách rồi nhận bảo trợ đại cho Hồng.
Chẳng ngờ khi Hồng đặt chân xuống phi trường hắn thấy Hồng quá đẹp, thân
thể cao ráo, vú đít ngồn ngộn thật là lý tưởng. Hồng mối có 19 tuổi,
còn quá trẻ đối với hắn. Nhưng mà cũng không sao. Nhỏ mới dễ dụ và dễ
đụ.
Sáng ngày thứ hai, Hồng vừa trong phòng bước ra đã thấy Ri ăn mặc tươm
tất đứng chờ sẵn, trên tay cầm một bó hoa hồng trông rất là lãng xẹt.
Hồng ngạc nhiên trố mắt hỏi:
- Anh mua hoa làm cái gì vậy?
Ri nói với một giọng thật là quan trọng:
- Mua để ... tặng em chứ làm gì.
Hồng bỡ ngỡ. Nó nghĩ trong đầu: "Sao kỳ vậy. Ở Mỹ có cái vụ ...mỗi sáng,
anh đi mua hoa tặng cho em nữa sao." Hồng hỏi Ri:
- Trong nhà mà anh bày vẽ làm gì cho tốn kém.
Tự nhiên Ri quỳ một gối xuống đất, hai tay đưa cao bó hoa lên cho Hồng,
hắn ấp úng:
- Anh muốn cầu hôn em. Anh ... yêu em.
Suýt nữa là con Hồng phì ra cười. Mới biết mặt nhau có 24 tiếng đồng hồ
mà đã yêu rồi. Hồng vừa ngạc nhiên vừa mắc cười. Nó hỏi lại:
- Sao mà anh Ri yêu lẹ quá vậy?
Chỉ chờ có bao nhiêu đó, Ri xổ luôn một hồi dài như kép hát xuống câu
vọng cổ:
- Hồng, có hiểu cho lòng anh không? Bao năm nay trái tim anh khô héo.
Bây giờ Hồng về đây chẳng khác nào cơn mưa rào tưới xuống vùng sa mạc
Sahara.
Hồng thấy Ri cũng tội nghiệp. Gần 40 tuổi đầu rồi mà khờ khạo như con
nít. Nàng nghĩ hắn cũng tốt chứ chẳng phải là người xấu, nhưng lấy hắn
thì còn lâu. Ri chỉ đứng tới lông nách của nàng thì làm sao làm chồng
nàng cho được.
Hồng không nỡ từ chối ngay, nàng tìm cách hoãn binh:
- Anh phải để cho Hồng suy nghĩ chớ. Tình yêu thì phải có thời gian, đâu
có thể nào một sớm một chiều mà quyết định ngay được.
Vậy là Ri vẫn còn có hy vọng. Hắn xuống thêm một câu mùi mẫn nữa:
- Anh sẵn sàng chờ em đến muôn kiếp. Nhưng em lẹ lẹ lên nhé. Đối với anh
bây giờ một ngày là dài như 24 tiếng....
Hồng thấy tội nghiệp thật, nàng an ủi hắn:
- Nếu anh Ri thật lòng yêu em thì ráng chờ một thời gian nữa đi. Em mới
qua chưa muốn bị ràng buộc chồng con.
Miệng thì Hồng nói thế. Nhưng Ri vừa lái xe đi bán hot dog là nàng vội
vã quay số phone lên hội thiệng nguyện xin gặp người cán sự Việt Nam làm
việc ở đó. Nàng trình bày qua điện thoại:
- Cháu mới đến Mỹ hai ngày nay, nhưng cảm thấy không thích sống ở đây.
Người cán sự hỏi lại:
- Cháu cho biết lý do tại sao lại hỏng thích ở đây
Hồng bịa chuyện:
- Tại cháu không biết tiếng Mỹ, mà ở đây toàn là người Tàu và Mỹ. Cháu
lạc lỏng quá.
- Vậy chú có thể giúp gì cho cháu?
- Chú làm ơn xin trên hội cho cháu cái vé máy bay để cháu qua Cali. Ở đó
có người Việt đông. Cháu có bạn bè bên đó, dễ kiếm việc làm hơn.
Cái chuyện này hình như cũng rất thường xảy ra ở đây. Có lẽ như vậy nên
người cán sự không cần hỏi thêm câu nào nữa. Ông xin số điện thoại của
Hồng rồi bảo một chút sẽ gọi lại cho nàng.
Hồng cúp máy ngồi chờ trong hồi hộp. Đúng như lời hứa, khoảng nửa tiếng
sau người cán sự gọi lại. Ông hỏi Hồng đã suy nghĩ kỹ chưa.
Hồng trả lời chắc như đinh đóng vào coat:
- Cháu đã quyết định rồi. Chú làm ơn giúp cháu lần này đi. Cháu hứa sẽ
không làm phiền chú nữa đâu.
- Chú đã hỏi được một vé cho cháu rồi. Nếu cháu dứt khoát muốn đi thì ra
phi trường ngay bây giờ.
Hồng giựt mình:
- Dạ ...cháu mới qua, hỏng có xe.
Người cán sự tỏ ra rộng lượng:
- Thôi được rồi. Cháu đọc địa chỉ đi rồi chú tới đưa giúp cháu đi.
Thế rồi, chỉ một tiếng đồng hồ sau, Hồng đã ngồi trên máy bay. Nàng
tưởng tượng đến cảnh Ri đi bán hot dog về, cầm bó hoa lên gõ cửa phòng
nàng. Nghĩ tới đó Hồng thấy tội nghiệp cho Ri, vừa thấy tội nghiệp cho
chính nàng.
Hồng nhớ lại hết quãng đời của mình. Từ ngày còn đi theo cha mẹ đánh cá,
rồi bị cướp ghe, bị hiếp dâm, rồi trôi giạt từ New York qua tới Cali
này.
Hôm mới đặt chân về khu phố Sài Gòn Nhỏ này Hồng bơ vơ lạc lỏng với cái
túi xách nhỏ trên tay, trong bóp chỉ có mấy chục bạc. Hồng lang thang vô
khu Phước Lộc Thọ đi tìm việc làm.
Nhờ cái tướng tá ... điền cộng với cái tánh siêng năng, Hồng xin được
một chân sắp xếp đồ khô trong một cái chợ của người Hoa.
Nhập gia tuỳ tục, nhập giang tuỳ khúc. Từ ngày về sống ở Cali, Hồng bắt
đầu nhìn lại cái dung nhan của mình. Nó cảm thấy buồn tủi.
Người Việt ở Cali có cái lạ, hễ thấy người ta có cái gì thì cũng phải
bon chen cho có mới chịu. Hồi ở Việt Nam thì sao cũng được. Nhưng ở Cali
mà quần áo hổng hợp thời trang là hổng được. Nhà cửa phải cho bảnh, xe
cộ phải cho chiến. Nói chung là người tat hi nhau sống bằng cái bề
ngoài.
Hồng cũng không ra ngoài cái khuôn khổ đó. Hằng ngày nhìn bao nhiêu là
giai nhân tài tử ra vô trong chợ, áo quần sang trọng, coat cách phong
lưu, con Hồng thầm đem ra so sánh. Những con ngườn đó, kể ra chẳng có
cái gì hơn nó, chẳng qua là nhờ lớp phấn son bên ngoài, cộng thêm với bộ
đồ đắc giá mà thôi.
Đúng như Hồng nghĩ, dân tình bên Cali ít ai chịu lao động, lam lũ như
nó. Người nào cũng lo o bế cái nhan sắc, ăn mặc thật sang để ra đường
cho bảnh, dù là ở nhà chỉ có vỏn vein một thùng mì gói. Hồng càng nghĩ
nó càng cảm thấy tức. Hổng tin cứ cởi hết quần áo ra, ở trần truồng đem
so sánh thou coi, chưa chắc Hồng thua kém con nào à.
Sau mấy tháng trời làm việc trong chợ một tuần bảy ngày, Hồng cảm thấy
không thể tiếp tục được cái nghề không thấy mặt trời này. Hồng không thể
phí phạm cái tuổi xuân của mình, không thể chà đạp cái nhan sắc trời
cho như thế.
Một hôm, trong lúc đang làm việc, Hồng thấy một cô gái sang trọng bước
vào chợ, Hồng vui vẻ tiến đến chào hỏi. Đã có nói chuyện với nhau một
vài lần, hai người nói chuyện thật cởi mở. Hồng khen cô gái đẹp, cô chỉ
cười. Hồng khen cô gái sang, cô cũng chỉ cười một cách bí mật. Hồng lân
la hỏi cô làm nghề gì mà trông có vẻ phong lưu như vậy. Cô cũng chỉ cười
mà không trả lời. Điều này càng làm Hồng thắc mắc thêm.
Trước khi ra về, cô gái hỏi số phone của Hồng và hẹn buổi tối sẽ gọi lại
nói chuyện chơi.
Tối hôm đó, sau khi tắm rửa, cơm nước xong xuôi, thì cô gái cũng vừa gọi
tới.
Hồng nhấc điện thoại lên:
- Alô.
Đầu giây bên kia, giọng nói quen thuộc của cô gái cất lên:
- Hồng đó hả? Loan nè.
- Hi Loan. Tưởng quên Hồng rồi chớ.
- Hẹn với Hồng rồi, Loan làm sao quên được. Hồng có rảnh không? Loan đến
đón Hồng đi chơi.
- Hỏng được. Sáng mai phải đi làm.
Loan cười nắc nẻ trong điện thoại, nói như ra lệnh:
- Nghỉ mẹ nó đi. Làm suốt ngày mà trả có mấy chục bạc.
Hồng rụt rè trả lời Loan:
- Đừng giỡn. Mấy chục một ngày mà còn kiếm không ra việc làm, nghỉ lấy
gì mà sống.
Loan càng cười lớn hơn:
- Từ ngày qua Mỹ tới giờ, Loan có đi làm ngày nào đâu mà cũng sống khoẻ
re.
Hồng càng thắc mắc hơn, nó nhỏ giọng:
- Mà Loan làm cái gì vậy. Chỉ Hồng làm với.
- Dễ thôi, muốn làm hôn? Hồng mà chịu làm thì còn ngon hơn Loan nhiều.
Hồng nghe nói, nó đáp không cần suy nghĩ:
- Chịu
Loan giục Hồng:
- Vậy thì chuẩn bị đi. Loan đến đoán đi chơi rồi dạy nghề cho.
Hồng vừa thay đồ xong thì nghe tiếng còi xe đằng trước, nó vội vã chạy
ra.
Loan lái chiếc BMW màu trắng đời mới trông thật đẹp, nó chồm người qua
mở cửa x echo Hồng. Chiếc xe vọt nhanh như một mũi tên, chen lẫn vào
giòng xe cộ đang lưu thông trên đường phố vào buổi tối cuối tuần.
Thấy Hồng có vẻ rụt rè khép nép, con Loan nhìn nó cười một cách thong
hại rồi hỏi Hồng:
- Hồng nghĩ gì vậy?
- Không, Hồng chỉ nghĩ vẩn vơ thôi mà. À, Loan mua cái xe này bao nhiêu
mà đẹp vậy?
- Chiếc này hả? Đâu khoảng bốn chục, bốn mấy gì đó.
- Chớ, Loan mua mà hỏng biết bao nhiêu à?
Loan cười hăng hắc nói với vẻ tự mãn:
- Loan đâu có mua. Chiếc này là của thằng kép già bỏ ra hai chục ngàn
down cho Loan.
Hồng cũng cười theo nó rồi hỏi tiếp:
- Vậy rồi mỗi tháng Loan trả bao nhiêu?
- Loan đâu có trả, có thằng kép khác trả cho Loan cái khoản đó, nên Loan
cũng không biết bao nhiêu nữa.
Hồng trợn mắt kinh ngạc. À thì ra Loan có kép lo cho, nó chẳng cần phải
làm gì hết, suốt ngày ăn diện rồi lái xe đi chơi. Hồng dò thêm:
- Vậy hiện thời Loan sống với ai?
- Hỏng sống với ai hết. Ở một mình cho nó khoẻ.
Sực nhớ ra câu chuyện hồi nãy trong điện thoại, Loan quay qua nhìn Hồng
hỏi:
- Hồng có muốn sống như Loan không?
Hồng còn đang phân vân chưa biết trả lời thế nào thì Loan đã nói thêm:
- Hồng cứ việc suy nghĩ đi. Mình thấy Hồng lam lũ quá mà lương hỏng có
bao nhiêu nên tội nghiệp.
Thấy Hồng ngạc nhiên, Loan nói tiếp:
- Tội gì sống cực khổ như vậy. Tụi đàn ông nó ngu, nó cho thì mình
hưởng. Đâu có ai bắt tụi nó phải làm vậy đâu. Tại tụi nó muốn mà.
Hồng càng phân vân hơn. Sống như Loan thì người con gái nào mà không
muốn. Nhưng lẽ dĩ nhiên là mình phải đền bù lại cái gì chớ.
Hồng hỏi rõ Loan cho chắc ăn:
- Vậy là mình làm bé. Phải không Loan?
Loan trợn mắt nhìn Hồng:
- Ngu gì làm bé. Có ngày bị đánh ghen hộc máu.
- Vậy chớ mình làm cái gì?
Loan trả lời cộc lốc:
- Gái gọi.
Thấy Hồng có vẻ như không hiểu, Loan giải thích thêm:
- Mình hỏng có lệ thuộc ai hết. Chẳng thằng nào con nào có quyền ghen
tương thắc mắc. Thích thằng nào thì đi chơi với thằng đó. Thằng nào chịu
chi thì mình chơi lâu dài, thằng nào bủn xỉn thì quên nó đi.
Hồng vẫn chưa hết ngạc nhiên, nó gặng hỏi:
- Vậy là Loan phải cặp bồ hết với mấy người đó hả?
- Lẽ dĩ nhiên. Đối với thằng nào thì mình cũng là người yêu của nó hết.
Nhưng quan trọng là mình đừng yêu thằng nào hết.
- Nhưng mà lỡ mấy thằng đó có vợ rồi thì sao?
Loan càng cười lớn:
- Thì mấy thằng có vợ mới có tài sản, tiền bạc chứ mấy thằng độc thân
"trên trăng dưới dái" cặp với tụi nó làm cái gì cho hao khí.
Vậy là Hồng đã hiểu phần nào về cái mặt trái của Loan. Nó ngồi yean,
nghiền ngẫm về lối sống kỳ lạ mà Hồng mới nghe qua lần đầu.
Thấy Hồng mặt mày cũng sáng sủa, nhứt là cái tướng cao ráo, nẫy nở mà
lại sống trong hoàn cảnh eo hẹp, Loan có hảo ý muốn giúp đỡ nó:
- Nếu Hồng thích thì mình lo cho.
- Lo cái gì Loan?
- Trước tiên là Loan dẫn Hồng đi làm tóc, làm móng tay, móng chân lại
cho ngon lành. Rồi sẽ dẫn Hồng đi shopping mua sắm đồ mới, dạy cho Hồng
cách moi tiền tụi đàn ông.
Hồng nửa thích, nửa có vẻ e ngại, hỏi lại Loan:
- Nhưng mà đàn ông ở đâu có sẵn cho Hồng đâu?
Loan cười nắc nẻ, tỏ vẻ đàn chị:
- Trời đất quỷ thần ơi, hơi sức đâu mà lo đàn ông thì ở đâu lại hỏng có.
Thằng đàn ông nào mà lại không mê gái đẹp. Chỉ sợ mình hỏng đẹp thì
thôi, chớ đã đẹp thì tụi nó bu lại như ruồi bu cặc ngựa.
Hồng im lặng. Im lặng có nghĩa là bằng lòng. Nó hỏi Loan thêm một câu
nữa:
- Mình chỉ cặp để moi tiền thôi, chớ khỏi cần sống với thằng nào hết hả?
- Khỏi. Thằng nào muốn thì gọi mình. Mình cần tiền thì gọi lại nó. Gọi
qua gọi lại vui hơn. Khỏi sợ lèng èng, phiền phức.
Hồng vận chưa an tâm, nó hỏi thêm:
- Sao Hồng nghe nói Gái Gọi là mấy cô gái nhảy dù, cũng sống bình thường
như mấy người khác nhưng hễ có mối người ta gọi tới thì mấy cổ đi ngủ
với họ, phải vậy hôn Loan?
Loan thản nhiên:
- Thì cũng gần giống nhau thôi. Chỉ khác một điều là mấy cô đó tiền trao
cháo múc. Còn tụi mình thì high class hơn. Có nghĩa là mình chỉ cặp bồ
một số nào đó thôi. Chỉ đi với kép thôi chớ hổng phải đụng ai cũng ngủ.
Nói thẳng ra là làm nhân tình tụi nó, vừa sướng hơn, vừa nhiều tiền hơn
mà hỏng có ai khi dễ.
Hồng thở dài một cái. Vậy là coi như số phận của nó đã quyết định xong.
Bây giờ chỉ còn làm theo những gì Loan dạy.Bộ đồ treo trong tủ kính ở
khu shopping lại trở về trong đầu Hồng. Cái giá một ngàn với Hồng lúc
này là quá lớn. Hơn một tháng lương của nó chớ ít ỏi gì. Nhưng muốn như
Loan thì phải chịu thôi, phải sửa nhan sắc, ăn diện sang trọng thì mới
gần gũi đàn ông có tiền được. Nếu không thì nó cũng sẽ trở thành loại
tiền trao cháo múc như Loan nói hay sao? Hồng gọi phone lại cho Loan,
hỏi nó ý kiến về vụ tiền đâu để mua quần áo mới.
Loan nói không cần suy nghĩ:
- Dễ mà. Hồng muốn thì đi với Loan. Loan sẽ chà credit cho, mai mốt trả
lại từ từ, lo gì.
Thế rồi Loan lại đi với Hồng, lựa chọn cho Hồng gần cả chục bộ quần áo
mới, cùng lủ khủ giày dép, son phấn, nữ trang gần cả chục ngàn.
Con Hồng không dám mua. Nhưng Loan nói chắc như bắp:
- Đừng lo. Cái tướng của Hồng là tướng trường túc. Bọn đàn ông sẽ mê
chết bỏ cho coi. Sợ hỏng chừng tháng sau là Hồng quăng hết đống đồ này,
đi sắm đồ mới, sang hơn Loan cho mà xem.
Ngay hôm sau đó, Loan bắt Hồng phải thu xếp đồ đạc, về ở chung với nó
cho tiện việc làm ăn.
Nhờ bàn tay khéo léo của Loan, chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, Hồng đã
hoàn toàn lột xác.
Con Hồng sắp xếp đồ khô trong chợ mấy hôm trước giờ đã trở thành một cô
gái đẹp của giới thượng lưu.
Đi đâu hai đứa cũng đi với n hau, chỉ trừ khi nào Loan vào khách sạn với
kép thì Hồng mới ở nhà một mình thôi.
*
* *
Hồng đang nằm ngâm mình trong bồn nước một cách sảng khoái thì nghe có
tiếng Loan oang oang từ phòng khách nói vọng vô:
- Lẹ lẹ lên nghe Hồng. Bữa nay Loan thou tay nghề Hồng đó nghe. Thằng
kép mình nó bỏ nhỏ cho mình biết là thằng đó giàu lắm. Chịu chi nữa.
Hồng cũng nôn nao trong bụng. Loan hứa với nó là sẽ nhờ thằng kép của
Loan giới thiệu một thằng bạn của nó cho Hồng. Một đứa con gái với dĩ
vãng giăng câu, lưới cá như Hồng mà có được một kép sang, có tiền mà
chịu chơi nữa làm sao Hồng hổng nôn nóng cho được. Và ngày hôm nay là
ngày đầu tiên tụi nó sẽ gặp mặt.
Hồng vừa bước ra khỏi phòng tắm thì Loan đã nhào lại, vừa chải tóc, xịt
keo, vẽ mắt, cuốn lông mi cho nó, rồi tô son, đánh phấn rối rít lên như
chuẩn bị cho cô dâu ra trình diện họ nhà trai vậy. Hai đứa vừa trang
điểm xong xuôi thì cũng vừa lúc có tiếng xe ngừng trước cửa.
Con Hồng còn hơi mắc cỡ thì Loan đã thúc nó:
- Đó, tụi nó tới đó. Mạnh dạn lên, đừng có sợ. Mình phải chủ động mới
sai khiến được tụi nó. Mà nhớ là đừng có yêu sảng là bỏ mẹ.
Hồng líu ríu đi sau long Loan bước ra cửa chào khách.
Trên chiếc Mercedes đen bóng, hai gã trung niên ăn mặc chững chạc,
veston cà vạt rất lịch sự bước xuống.
Loan đon đả chạy ra ôm cứng lấy một gã. Nó đóng kịch thật hay, y như là
nhớ nhung gã dữ lắm vậy. Miệng nó tía lia:
- Honey. Sao đến trễ quá vậy, làm em chờ muốn chết.
Vừa nói Loan vừa name lấy cánh tay gã, kéo choàng qua eo ếch của nó
trông thật là tình tứ.
Gã đàn ông kép của Loan quay qua giới thiệu:
- Đây, anh Đoàn, bạn anh. Còn đây là Loan, bà xã mình.
Loan nói tiếp theo sau:
- Đây, anh Dũng, ông xã của mình. Còn đây là Hồng bạn thân của em ở Việt
Nam mới qua.
Hồng và Đoàn đều kín đáo đưa mắt nhìn nhau, định giá xem đối tượng của
mình cỡ nào.
Hồng thấy đúng như lời Loan nói. Gã đàn ông tên Đoàn kể ra cũng chẳng
phải là loại đẹp trai, nhưng dễ nhìn. Nói chung thì chẳng có cái gì xấu,
đại khái là trung bình trên mọi phương diện. Nhưng điểm mà Hồng chịu
nhất là đô con, mà lại có vẻ nhiều tiền nữa.
Sau mấy cái bắt tay giao hữu, bốn người lục đục kéo nhau r axe đi nhà
hàng, gọi tiệc sơ giao.
Dũng qủa là người đàn ông lịch sự, hắn mở cửa cho Hồng và Đoàn ngồi lên
xe ở băng sau, rồi mới mở cửa cho Loan lên ghế trước. Xong mới ngồi vào
tay lái.
Chiếc xe đắt tiền lướt êm ru trên đường phố. Ngồi ở băng sau, Hồng bắt
buộc phải thấy Loan đang ngã người thiếu điều lọt vào lòng Dũng. Thỉnh
thoảng Loan lại chồm qua hun Dũng chùng chụt, làm như thể là thong yêu
hắm ghê lắm.
Ngồi cạnh Hồng, Đoàn cũng thấy nàng có vẻ e lệ, mắc cỡ, hắn mở miệng để
đánh tan sự yên lặng.
- Em qua đây lâu chưa?
Hồng nói y như những lời Loan đã dạy nó:
- Em mới qua có ba tháng
- Em thấy xứ Mỹ vui hay buồn?
Hồng trả lới như cái máy:
- Buồn thấy mồ hà.
Gã đàn ông ra vẻ sành sỏi tâm lý, hắn an ủi:
- Ai mới qua cũng vậy hết. Từ từ sẽ quen. Quen rồi mới thấy Mỹ là vui.
Hồng lắc đầu vừa trả lời:
- Em thì em thấy chắc khó vui lắm.
Gã đàn ông thắc mắc:
- Sao vậy?
Hồng trả lời ngay bằng câu nàng đã học thược lòng:
- Em thấy ai cũng có chồng, có người yêu bên cạnh. Còn em không cha,
không mẹ, không có cả người yêu thì làm sao vui được.
Đoàn cảm thấy lòng hớn hở ngay tức khắc. Cô nàng không có gia đình chồng
con, chàng còn chờ gì nữa mà không nhào vô. Đoàn nghĩ thầm: "Dù mới
qua, nhưng Hồng có cái dáng dấp rất là bắt mắt. Thứ nhứtlà cao ráo, to
con rất xứng với Đoàn. Thứ hai nữa là cái nước da bánh mật trông rất
khoẻ mạnh. Mà khoẻ mạnh là Đoàn thích lắm. Có khoẻ mạnh mới chơi nhiều
được."
Đoàn buông lời dọ dẫm:
- An hem mình đã không biết nhau thì thôi. Biết nhau rồi thì coi như an
hem. Hồng có cho phép anh lo lắng cho Hồng không?
Thấy cá đã cắn câu, nhưng Hồng cũng làm bộ mại hơi:
- Em hỏng dám đâu. Thôi em mới qua quê mùa dốt nát. Chỉ sợ anh xấu hổ vì
có cô em gái lọ lem.
Đoàn buông một câu làm cả xe cười ầm lên:
- Chỉ có những người đui mới nói như vậy.
Từ nãy giờ Loan ngồi trên làm bộ lả lơi với Dũng nhưng hai tai vẫn cố
lắng nghe coi Hồng nói gì, gài bay thế nào. Bây giờ Loan mới quay ra sau
góp chuyện:
- Hồng là bạn em. Em biết Hồng hổng thích làm em gái của anh đâu. Đừng
có mong.
Mọi người đều ngạc nhiên vì câu nói vô duyên của Loan. Chưa ai kịp lên
tiếng thì Loan đã nói tiếp:
- Hồng chỉ muốn làm người yêu thôi.
Trừ Hồng đang thẹn đỏ mặt, còn lại mọi người đều cười ầm lên như vỡ chợ.
Không khí đã bắt đầu thân mật, cởi mở hơn nên Đoàn cũng mạnh miệng tấn
công:
- Tưởng gì, chứ muốn làm người yêu thì anh ..khỏi suy nghĩ.
Ngồi ở băng trước, Dũng và Loan nháy mắt nhau ra chiều đắc ý. Cuộc dàn
xếp coi như xong.
Buổi đi chơi tối hôm đó thật là trọn vẹn. Đoàn và Dũng đểu là dân làm ăn
lớn, tiền bạc rất thoải mái. Bên cạnh họ, Loan và Hồng đẹp lộng lẫy,
sắc sảo khêu gợi, lúc nào cũng tỏ vẻ ngoan ngoãn, mềm mỏng như hai con
mèo con.
Sau khi du hí đủ mục, Loan đề nghị:
- Khuya rồi, hết biết chỗ nào đi chơi nữa. Hay là tụi mình về nhà uống
rượu đi.
Dũng hoan hô trước tiên:
- Good idea. Về nhà uống rượu là nhứt.
Đoàn cũng hưởng ứng:
- Phải đó. Uống để mừng ngày hạnh phúc của Đoàn phải không các bạn?
Chỉ có Hồng là còn có vẻ e thẹn. Ai sao thì nàng vậy chớ không dám có ý
kiến.
Đến 3 giờ sáng thì bốn người đã uống hết một chai rượu mạnh. Loan làm bộ
nhừa nhựa nói dù nàng chẳng say tí nào:
- Thôi, say quá rồi. Em đi ngủ trước nhé.
Dũng hiểu ý Loan, chàng chạy lại dìu Loan đứng lên. Trước khi mở cửa
bước vào phòng, Loan còn quay lại nói với Đoàn và Hồng:
- Anh Đoàn uống nhiều rồi. Ở lại đây đi, đừng có lái xe nguy hiểm.
Dũng cũng nói thêm vô:
Bạn anh uống dỡ lắm. Hôm nay uống như vậy là nhiều lắm rồi. Hồng take
care giùm bạn anh nhé.
Không đợi Hồng trả lời, Loan kéo Dũng vô luôn trong phòng rồi đóng xập
cánh cửa lại.
Còn lại hai người ngoài phòng khách, không khí tự nhiên có vẻ ngột ngạt.
Cũng may là có tiếng Loan và Dũng đùa giỡn với nhau, cười rinh rich từ
trong phòng vọng ra.
Hồng bối trối nhìn Đoàn đang ngồi ngữa đầu trên ghế sofa, mắt nhắm
nghiền như say dữ lắm. Nàng bước đến gần Đoàn, lay lay vai chàng nói:
- Anh Đoàn. Say quá, vô phòng em nghỉ đỡ đi rồi sáng mai hãy về.
Không đợi Hồng nói đến tiếng thứ hai, Đoàn đứng day lão đão cặp vai Hồng
bước vào phòng.
Đoàn là một tay chơi, mấy ly rượu đó chẳng thấm tháp gì đối với chàng
cả. Đoàn chỉ đóng kịch để làm thịt con mồi mà thôi. Trong khi đó Hồng
cũng là con cáo già, thuộc nằm lòng những mánh lới Loan đã dạy dỗ. Hai
người bắt đầu đánh võ bùa với nhau. Thật đúng là Tú Bà gặp Mã Giám Sinh.
Hồng đỡ Đoàn lên nằm trên giường nàng xong ngồi xuống tháo giày vớ, cởi
cà vạt cho Đoàn can thận rồi kéo mền đắp cho chàng xong mới thay đồ đi
tắm.
Đoàn giả say nằm nhắm mắt nhưng vẫn theo dõi từng động tác của Hồng.
Lúc Hồng tắm rửa, thay đồ xong trở vô phòng, Đoàn hé mắt nhìn thấy Hồng
mở tủ, lôi một đống mền gối lỉnh kỉnh ra.
Đoàn làm bộ như chợt thứd day, ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, Hồng làm gì vậy?
Nghe tiếng Đoàn, Hồng quay lại:
- Em định ra sofa ngủ.
Đoàn lật đật bước xuống giường, nhào đến cản Hồng lại.
- Đâu có được. Em cứ ngủ ở trong đây đi. Để anh ra sofa ngủ.
Hồng nhứt định không chịu, vẫn ôm khư khư đống mền gối trong tay.
- Không, anh cứ ngủ trong phòng đi. Em ngủ sofa quen rồi mà.
- Không, để anh đi.
Hai người dành qua giựt lại thế nào mà mền gối rout hết xuống thảm,
trongk hi tay Đoàn thì lại ôm gọn lấy Hồng trong lòng.
Đoàn ôm siết lấy cái thân hình chắc nịch, nẩy nở của Hồng trong tay, rồi
cúi xuống đặt cái hôn đầu tiên lên môi Hồng.
Thực hành đúng theo sự chỉ dạy của Loan. Hồng làm bộ ngữa ngực người ra
sau như để tránh né, nhưng kỳ thực là để nẩy cặp vú sừng bò của nó vào
ngực Đoàn.
Đoàn cũng chẳng phải là con nai tơ, hắn biết chắc là Hồng đã chịu mồi
rồi, nhưng có lẽ tại cô nàng mới qua, còn mắc cỡ thẹn thùng chút đỉnh
vậy thôi. Hắn ôm chặt lấy vòng eo của Hồng, cúi người theo sát mặt Hồng,
gắn chặt bờ môi yắn lên miệng cô gái.
Làm như bộ không còn cách chi tránh né, Hồng đành để hắn hôn một cách
say sưa. Nàng cũng không quên lè dài chiếc lưỡi qua miệng Đoàn cho hắn
nút.Dù là bị bề hội đồng 30 quả trên tàu vượt biên nhưng thật sự thì
Hồng bằng sức mạnh, vũ phu, bằng những lời lẽ tục tằn thô lỗ cùng những
cái tát tai đau đớn. Từ đó đến nay Hồng mới được một người đàn ông lịch
sự, dịu dàng sang trọng ôm ấp. Đời Hồng còn mong ước gì hơn nữa.
Đoàn bồng Hồng trên đôi tay gân guốc khoẻ mạnh của hắn đến chiếc giường
nệm êm ái giữa phòng. Hắn vừa vuốt ve Hồng vừa thì thầm bên tai:
- Hồng, anh yêu Hồng.
Hồng nằm yên, tận hưởng cái hạnh phúc tuyệt vời mà chưa bao giờ nàng dám
mơ ước đến.
Đoàn tấn công từ từ. Hắn vừa mò vú nàng, trong khi miệng vẫn tiếp tục ru
ngủ nàng bằng những lời êm ái:
- Hồng đẹp quá. Hồng quyến rũ quá. Cả đời anh chưa bao giờ gặp một người
lý tưởng như em.
Dù là đã chấp nhận bước vô cái nghề này, nhưng Hồng chưa đủ kinh nghiệm
như Loan để làm cho đàn ông phải mê tít. Nàng chỉ nằm im mà nghe cái cảm
giác đê mê do bàn tay Đoàn mang đến.
Đoàn vừa rù rì vào tai Hồng, vừa hôn nhè nhẹ nơi hai cánh tay nàng.
Trong khi bàn tay Đoàn lần mò cái gút của sợi day áo ngủ mà Hồng thắt hờ
hững trước bụng.
Hai vạt áo ngủ vừa mở ra, Đoàn ngơ ngẩn nhìn cặp vú nẩy nở vun cao của
Hồng như mời gọi. Đoàn chẳng còn kiên nhẫn nỗi nữa. Hắn cúi đầu hôn lên
gò ngực một cách kính can trịnh trọng như một tín đồ hôn đất thánh.
Đoàn vừa hôn từ cổ, gáy, vành tai xong xuống đến ngực, đến bụng, đến rún
rồi xuống nữa.
Hồng mắc cỡ quá. Chưa bao giờ nàng thẹn thùng đến như vậy. Ngày bị hiếp
dâm trên tàu vượt biển, nàng phải chịu đựng là vì để bảo toàn sinh mạng,
vả lại dưới hầm tối om, phần vì sợ hãi nàng mới phải nằm im.Còn bây giờ
dưới ánh đèn sáng sủa như ban ngày lúc bờ môi tham lam của Đoàn hôn
xuống tới túm lông đen rậm rạp trên mu Hồng, nàng vừa cảm thấy sung
sướng tuyệt vời, vừa mắc cỡ đến cứng người. Hồng muốn bảo Đoàn ngưng lại
nhưng trong bụng lại sợ chàng ngừng thật.
Chẳng còn biết làm sao hơn, Hồng kéo chiếc gối đang kê dưới đầu lên che
mặt. Thế là xong.
Khi chiếc lưỡi mềm mại của Đoàng xuống thấp hơn nữa thì tự động Hồng
dang rộng hai chân ra. Đoàn le chiếc lưỡi điêu luyện của chàng liếm láp
chất dâm thuỷ của Hồng đang tràn ra mép.
Đoàn càng liếm bao nhiêu thì Hồng càng ra bấy nhiêu. Càng lúc Hồng càng
sung sướng. Hai tay Hồng bấu chặt lấy cái gối. Các đầu ngón chân co quiú
lại, mông đít nàng hẫy hẫy lên, đồng thời từ trong miệng Hồng, tiếng
rên xiết càng lúc càng mạnh.
Đoàn bú lồn Hồng thêm một chập nữa thì người Hồng như tê điếng lên vì
sung sướng. Cơ thể nàng vặn vẹo không ngừng. Nhất là khi Đoàn dùng môi
mà mún lấy cái mồng đốc để nút mạnh, khiến Hồng quăng chiếc gối qua một
bên, đưa hai tay ghịt cho đầu của Đoàn áp chặt vào lồn của nàng hơn.
Thấy bao nhiêu đó đã đủ, Đoàn cởi bỏ quần áo, nằm sấp nhẹ nhẹ lên người
Hồng. Đoàn lòn hai tay dưới nách để ghịt lấy bờ vai cô gái. Con cặc to
gân guốc cuồn cuộn của Đoàn kê vào giữa hai mép lồn ướt nhẫy khí của
Hồng mà đẩy vô...
Chưa đầy ba tháng từ ngày về sống với Loan, Hồng đã trả xong món nợ nàng
thiếu, chưa kể trong tủ cũng tròm trèm 20 ngàn đô la, cùng lũ khũ áo
quần, đồng hồ, nữ trang.
Đến hôm nào thì Hồng đã có tất cả là năm nhân tình. Gã nào cũng giàu
cũng xộp. Mà lẽ dĩ nhiên là phải chịu chi. Nếu không chịu chi thì sức
mấy mà rớ tới được nàng.
Đặc biệt một điều là chỉ có Đoàn biết nhà và số điện thoại của Hồng
thôi. Vì hắn là kép chính, còn bốn gã kia thì chỉ có số beeper của Hồng.
Đối với họ, lúc nào Hồng cũng mở miệng ra nói:
- Hồng ở chung với ba má. Ba má Hồng khó lắm. Thế là mấy gã đàn ông cứ
tưởng bỡ, cho Hồng là con nhà lành. Họ thi nhau cung phụng cho Hồng như
là lo cho người vợ sắp cưới.
Cứ như vậy, nay Hồng đi với người này, mai hẹn với gã kia, mốt vào hotel
với chàng nọ. Và dĩ nhiên là tiền vô đều đều.
Loan còn muốn kiếm thêm mối giới thiệu cho Hồng, nhưng nó thấy năm người
là quá đủ. Tánh Hồng không có tham.
Loan càng ngày càng trở nên khắng khít với Hồng. Cứ đứa này có kép lại
nhờ kép giới thiệu bạn cho đứa kia. Hai đứa làm ăn với nhau rất hợp gu.
Những lúc rãnh rồi, Loan còn bồi dưỡng nghiệp vụ thêm cho Hồng. Loan chỉ
dạy cặn kẽ:
- Đừng bao giờ mở miệng xin xỏ hay đòi hỏi kép phải đưa tiền, hay mua
quà cáp gì cả.
Hồng ngạc nhiên hỏi lại:
- Vậy rồi làm sao nó biết mình ngứa ở đâu mà gãi?
Loan thong thả giải thích:
- Mình biểu nó đưa tiền dĩ nhiên là kép phải đưa mình rồi, nhưng mà tụi
nó sẽ sợ và né mình.
- Vậy mình phải làm sao?
- Bồ khờ quá. Mấy thằng đó cũng chưa chắc gì yêu mình thật tình đâu. Nếu
có thong nó đã tính chuyện hỏi cưới mình rồi. Đằng này tụi nó chỉ muốn
chơi mình mà thôi. Bởi vậy muốn chơi thì phải chi. Giản dị vậy thôi.
- Nhưng mà mình hỏng đòi làm sao nó chi?
- Dễ lắm, hễ nó hẹn đi chơi với mình là mình đủ biết nó đang thèm chơi.
Mình đừng thèm đi liền. Cứ giả bộ nói là mắc bận công chuyện. Thế nào
tụi nó cũng hỏi bận chuyện gì, thì mình lại bịa ra. Chẳng hạn như em
phải lại nhà bà cô, bà thím gì đó, mượn tiền để trả tiền nhà, hoặc là em
lỡ đụng cái xe Mercedes của người ta, bây giờ phải chịu tiền cho họ
sửa, em phải đi mượn...
Tụi nó nghe vậy là lật đật móc tiền ra chi. Còn tụi nó làm lơ thì mình
lơ lại.
Hồng càng nghe càng phục Loan sát đất. Những lời nói của Loan như khuôn
vàng thước ngọc để nàng phải noi theo.
Loan thấy Hồng chịu khó học hỏi, nàng càng cao hứng giảng dạy thêm:
- Đó chỉ là một mánh nhỏ thôi. Còn hàng trăng mánh khác nữa. Chẳng hạn
như hôm nào đi chơi với kép, mình cứ làm bộ buồn rầu, đưa cái gương mặt
đưa đám ra cho nó thấy. Thế nào tụi nó cũng hỏi tại sao. Lúc đó thì mình
mới suit sịt khóc mà nói rằng: "Nhà má em đang mướn ở lâu nay, tự nhiên
họ đòi lấy lại bán. Bây giờ chưa biết mẹ con em sẽ ở đâu đây. Phải chi
có chừng 20 ngàn, em down xuống mua lại căn nhà cho má ở...."
Hồng càng trố mắt phục Loan, làm cô nàng càng hứng chí, chỉ thêm cho
Hồng một chiêu nữa:
- Đó là đối với mấy thằng business, chịu chi bạo thì mình hãy đòi mua
nhà, mua xe chiến. Nhưng gặp mấy thằng chỉ hơi kha khá mà mình đòi kiểu
đó là tụi nó hô biến hết.
Đối với mấy thằng này thì mình chỉ nên đào mỏ cạn cạn, đủ tiền ăn xài,
trả tiền nhà, tiền payment xe lặt vặt thôi.
- Loan chỉ cho mình cách đào mấy thằng này coi?
- Dễ thấy mồ. Hễ tụi nó hẹn đi chơi thì mình cứ từ chối. Nói là em hỏng
có quần áo đẹp, đi ra đường thấy ngại. Hoặc là, đàn bà con gái ra đường
mà trên người hỏng có cái món nữ trang, em mắc cỡ lắm. Tuỳ cơ ứng biến,
đào được cái gì cứ đào. Nhưng nhớ là để tụi nó tự nguyện dâng tới chớ
đừng mở miệng đòi hỏi.
Hồng thật thà nói lên cảm nghĩ của mình:
- Cặp bồ với tụi nó, để tụi nó chơi mà chỉ lấy lặt vặt, mình thấy hỏng
đáng.
Loan mỉm cười, phân bày:
- Nếu hên, cặp được với mấy thằng big boss thì hỏng nói chi. Nhưng
thường thường mấy thằng đó nó cũng lén vợ lém con mà lo cho mình, nó đâu
có dám chi ào ạt. Mình cứ rút rỉa lai rai. Ăn ít no lâu, ăn nhiều tức
bụng.
Hồng cứ tính đi. Một thằng kép hạng bét nó cũng phải chi cho mình hai,
ba ngàn một tháng. Mà năm thằng như vậy Hồng thử nhơn lên coi.
Hồng thấy Loan có lý. Bằng chứng là mới có mấy tháng vào nghề mà Hồng
coi một, hai ngàn là chuyện nhỏ.
Đoàn quả đúng là một con cọp dữ trên giường. Nhìn cái bề ngoài của hắn
ai cũng tưởng hắn là một nhà đạo đức. Áo quần lúc nào cũng lịch sự, đeo
kính trắng, cà vạt rất là đạo mạo. Nhưng trên giường ngủ hắn là một con
cọp đói, hay có thể nói là một con qủy râu xanh thì đúng hơn. Thế mà
Hồng càng ngày càng mê hắn. Thứ nhất là Đoàn giàu, và thứ nhì là hắn
dâm.
Từ sáng sớm Loan đã lên đường đi với kép, du lịch Hawaii, một tuần lễ
mới về. Chỉ một mình Hồng ở nhà. Chạng vạng tối thì Đoàn đến. Đã quá
quen thuộc, Đoàn tự động lấy chìa khoá mà Hồng đã trao, mở cửa vào nhà,
coi như nhà riêng của hắn. Hồng lại trở về với vai trò tình nhân. Hai
người quấn quit lấy nhau không rời.
Đoàn chơi Hồng từ trên xuống giường tới đất, chơi từ phòng tắm ra tới
phòng khách. Hai giòng máu dâm gặp lại nhau, hai thân xác khoẻ mạnh đụng
nhau. Đoàn chơi càng bạo thì Hồng càng cảm thấy sướng.
Hai người bày ra đủ kiểu đủ cách. Chơi sấp, chơi ngữa, chơi đứng, chơi
nằm đủ kiểu. Khi nào chơi hỏng nổi nữa thì họ lại bú nhau. Bú một lúc
hứng lên lại đè nhau ra chơi tiếp. Đoàn chơi Hồng tơi tả, chơi như đây
là lần cuối cùng hai người chơi với nhau vậy.
Đến tối thì hai người đều hết xí quách. Đoàn với Hồng trần truồng nằm
bên nhau rũ rượi.
Nghỉ ngơi một chút Đoàn mặc quần áo ra về, không quên để lại cho Hồng
một xấp tiền ba ngàn đô la trên mặt gối. Đoàn còn cẩn thận khoá cửa lại
cho Hồng trước lên xe.
Sau cơn giao hoan, Hồng rã rời thân xác. Nàng nằm dài, lười biếng nhìn
số tiền ba ngàn rồi nhìn theo Đoàn đang ra về, không buồn ngồi day.
Đoàn vừa đi chưa đầy một tiếng đồng hồ thì Hồng lại nghe tiếng chìa khoá
mở cửa. Hồng cứ tưởng là Đoàn bỏ quên cái gì nên quay lại.
Cánh cửa vừa mở. Ba tên thanh niên bịt mắt nhanh chóng phóng vào. Một
tên đứng chận ở cửa. Một tên kê súng vào đầu Hồng uy hiếp nàng. Còn một
tên đi thẳng lại tủ, lấy hết mấy chục ngàn mà Hồng đã dành dụm từ mấy
tháng nay, cùng mớ nữ trang, vàng vòng mà nàng đã tích luỹ được. Trước
khi rút lui, chúng không quên cầm luôn ba ngàn trên giường mà Đoàn mới
để lại.
Hồng như người chết rồi. Nàng bàng hoàng thờ thẩn, chạy lại chúp lấy
điện thoại định gọi cho cảnh sát, nhưng nghĩ sao nàng lại bỏ trở xuống,
ngồi phịch xuống sàn nhà khóc tức tưởi.
Bọn cướp hành động quá nhanh, quá gọn như là quen thuộc căn nhà này lắm.
Chúng biết cả chỗ cất tiền, cất vàng ở đâu, chẳng cần phải lục lạo tìm
kiếm.
Riêng Hồng thì có lẽ nàng quá sợ hãi, chẳng kịp suy nghĩ gì. Vả lại,
Hồng mới vừa làm tình liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ, người nàng rã
rời, nhấc tay lên không nổi, lại đang trần truồng như nhộng khi bọn
chúng xông vào, nên nàng cũng không để ý đến cái chìa khoá mà bọn cướp
mở cửa nhà nàng có lủng lẳng cái miếng da đen, trên đó có phù hiệu
Mercedes tròn tròn mà Đoàn thường xài.